Chương 47: Giải trí đến chết【20】 Buổi diễn quái dị (1) Trong đại sảnh treo những tấm rèm đỏ, tiếng cạn ly vang lên không ngớt, ánh đèn chùm pha lê lộng lẫy phản chiếu những tia sáng li ti, phủ lên toàn bộ không gian một sắc màu mờ ảo. Có lẽ là nhờ tấm "Quy tắc thân thiện" được dán ngay trên cao, nên trong đại sảnh không ai dám manh động. Dẫu vậy, trên chiếc bàn ăn dài kiểu châu Âu, ranh giới giai cấp vẫn hiện lên rõ ràng. Khi Đàm Gian vội vã quay lại, em liền thấy Murphy đang ngồi ở vị trí cao nhất, tao nhã cắt miếng bít tết. Đôi mắt xanh thẳm, trong suốt của anh ta bỗng trở nên lạnh lẽo tột cùng khi trông thấy khuôn mặt đỏ bừng của Đàm Gian, lén lút giấu một đoạn dây dắt vào trong ống tay áo. Hai người ngồi bên cạnh Murphy liếc nhìn nhau, chẳng hiểu sao tự dưng anh ta lại tức giận đến thế. Có lẽ do luồng khí lạnh toát ra từ Murphy quá mức đáng sợ, hai thực tập sinh kia liền co rúm người, rón rén dịch xa khỏi anh ta. Đàm Gian không hề nhận ra ánh mắt lạnh lẽo của Murphy đang đè nặng lên người mình. Em chỉ cảm thấy xấu hổ đến nỗi vành tai cũng đỏ rực, đôi môi ướt át khẽ mím chặt, lén lút di chuyển về phía bên kia bàn ăn. Túc Dương thực sự quá bám người. Chỉ cần em buông lỏng dây dắt một chút thôi, cậu ta sẽ như một con chó con bị bỏ rơi, lo lắng đi đi lại lại, lặp đi lặp lại động tác nhặt dây lên rồi dúi vào
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/2997046/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.