Chương 48: Giải trí đến chết 【 21 】 - Chú cừu đáng thương nhất (1) Cơn nóng hầm hập từ bụng dưới không ngừng bốc lên, gần như nuốt chửng toàn bộ lý trí của em. Đôi mắt màu hổ phách nhạt của Đàm Gian dần trở nên vô hồn, những ngón tay trắng trẻo vô thức cào cào trong không trung. Tiếng giấy bị xé rách chói tai vang lên. Em yếu ớt bám vào tấm áp phích, đầu ngón tay theo bản năng siết chặt mọi thứ trong tay mình. Cơ thể run rẩy trượt dần xuống theo bức tường. "Hộc... ưm..." Âm thanh r*n r* khe khẽ bật ra khỏi môi, đôi mắt hổ phách phủ lên một tầng hơi nước nhạt nhòa. Trong tầm nhìn ngày càng mờ ảo, dường như có ai đó vặn nắm đấm cửa bằng đồng cổ. Một bóng người cao ráo trong bộ âu phục đen bước vào. Khi thấy em, hắn bật cười khẽ, trầm thấp mà đầy ẩn ý. Cả người Đàm Gian mềm nhũn, thậm chí đến sức để ngẩng đầu cũng không còn. Em chỉ có thể ngoan ngoãn cúi xuống, co mình trong góc tường, hơi thở dồn dập. Đôi giày da đen bóng dừng ngay trước mặt em. Ngước lên chút nữa, em nhìn thấy chiếc mặt nạ lông vũ trắng đã quá quen thuộc—và dưới lớp mặt nạ ấy, đôi đồng tử màu vàng kim phản chiếu ánh sáng. Là hắn ta. *Người phục vụ ấy. (*Nhân viên soát vé kiêm nhân viên lễ tân bé gặp ở chương 77) Môi em run run, non mềm mà đầy đặn. Lý trí còn chưa kịp quay về, nhưng cơ thể đã theo bản năng tìm kiếm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/2997048/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.