Chương 67: Người yêu hoàn hảo 【 13 】 — Em ấy là chủ nhân của chúng ta (1) Sau lưng Đàm Gian, một hồn ma nam bám chặt, siết lấy cổ em. Trước mặt em, ánh sáng xanh yếu ớt từ quang não hắt ra, phản chiếu khuôn mặt lạnh lẽo, đầy u ám và đáng sợ của người đàn ông phía sau. Em không dám nói nhiều với Quý Phù, chỉ có thể mơ hồ gật đầu loạn xạ, lắp bắp đáp: "Đúng, đúng, anh nói đúng." Quý Phù căng thẳng đến mức lưỡi như líu lại: "..." Đúng kiểu "đã xem mà trả lời qua loa" đầy cẩu thả đây mà. Chỉ là, Đàm Gian lại nhìn hắn ta bằng đôi mắt long lanh, ướt át, ánh mắt mềm mại đến mức khiến Quý Phù không dám lớn tiếng. Hắn ta chỉ có thể ấp úng, ngượng ngùng lướt qua chủ đề tùy tiện kia. Trong tay Đàm Gian vẫn cầm quang não. Ánh sáng xanh lam từ màn hình chiếu xuống gương mặt em, hắt lên đôi mắt trà nhạt lấp lánh, đồng thời cũng soi rõ khuôn mặt mỹ lệ của người đàn ông đang áp sát vai em. Đôi mắt em hơi rũ xuống. Dưới ánh nhìn chăm chú của Quý Phù và áp lực từ người phía sau, em dường như sắp không thở nổi. May mắn thay, cuộc trò chuyện giữa đồng đội không kéo dài quá lâu. Quý Phù liếc nhìn đồng hồ treo tường, nụ cười trêu chọc trên môi dần nhạt đi, em nghiêm túc nói: "Mỗi ngày tôi chỉ có ba tiếng để trò chuyện với em..." "Sau mười hai giờ đêm, hệ thống chủ mới kết nối
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/2997088/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.