Khu chợ mà Sơn Cửu nhắc đến nằm ở tận rìa xa nhất của thành phố ngầm, nơi heo hút nhất trong một thị trấn nhỏ. Chỉ ở vùng xám xịt này, những kẻ vô công rỗi nghề như Sơn Cửu, thậm chí không có nổi một tấm thẻ căn cước cơ bản mới có thể tồn tại.
Đi thêm chút nữa về phía Đông, là bức tường ngoài xa hoa của phủ Thành chủ Địa Hạ Thành.
[Các giáo hội nổi tiếng đều tọa lạc bên trong tường thành, gần với trung tâm – nơi ở của Thành chủ. Còn bên ngoài, thường chỉ có tín đồ của các vị thần hạng thấp hoặc không mấy tên tuổi.]
Hệ thống chủ kiên nhẫn giải thích, Đàm Gian vừa nghe vừa gật đầu như hiểu như không. Những ngón tay mảnh khảnh như cọng hành non của em bị bàn tay thô ráp của Sơn Cửu bao trọn trong lòng bàn tay.
Như thể hắn đang nắm lấy một chú mèo con.
Đôi mắt màu tím đậm của Sơn Cửu ánh lên vẻ lạnh lẽo. Hắn liếc nhìn Đàm Gian đang đi theo phía sau, trong đầu hiện lên cảnh hôm qua thiếu niên ngạo nghễ, khí thế hừng hực đưa mình vào danh sách đen.
Hắn có chút muốn bật cười, nhưng cuối cùng vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, nửa thật nửa đùa mà chất vấn:
"Em định để tôi trong danh sách đen của em bao lâu nữa đây?"
Đàm Gian ngẩn người, không ngờ Sơn Cửu lại đột nhiên hỏi chuyện đó.
Trong đầu em vẫn còn văng vẳng công thức bào chế thuốc mà hệ thống vừa đưa – bài thuốc dùng để tìm ra phù thủy.
Em chớp chớp mắt, chợt nhớ ra Sơn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/2997136/chuong-183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.