Đàm Gian không kìm được mở to mắt, một bàn tay lạnh lẽo, được tạo thành từ dữ liệu, đặt lên vòng eo của em, rồi dần dần di chuyển lên phía trên.
Hoặc đúng hơn, nó hoàn toàn không giống một bàn tay.
Nó như những xúc tu mềm mại, lan tỏa khắp nơi, đầu tiên là hai ngọn nhọn phía trước, sau đó lại vòng ra phía sau, đến cả kẽ hở giữa năm ngón tay cũng bị chen lấp đầy.
Đàm Gian có cảm giác như toàn thân mình đang bị xâm phạm, vòng eo em căng ra thành một đường cong mềm dẻo, những ngón tay như búp hoa siết chặt lấy tấm ga trải giường bên cạnh, để lại từng vết hằn sâu.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của em nhanh chóng ửng lên màu đỏ ửng, đôi đồng tử nhạt màu như mất tiêu cự, những tiếng r*n r* nghèn nghẹn như muốn khóc thoát ra từ giữa môi răng.
Livestream hoàn toàn không thể nhìn thấy những xúc tu hư không lạnh lẽo của hệ thống.
Chỉ có thể thấy trong khung hình, cậu trai nhỏ mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh giản dị ngẩng cao khuôn mặt xinh đẹp, má em đỏ bừng, đôi mắt màu trà phủ một lớp sáng trong vô cùng ẩm ướt.
Cảm giác kh*** c*m bất ngờ ập đến khiến tâm trí Đàm Gian trống rỗng trong chốc lát.
Lưng em căng cứng, cố gắng kiềm chế những cơn run rẩy nhỏ li ti của cơ thể.
Nhưng chuỗi mã lạnh lẽo trong suốt kia càng lúc càng quá đáng.
Phòng livestream vốn đang sôi động bỗng nhiên im lặng trong một khoảnh khắc trước cảnh tượng này, cho đến khi vị thần nhỏ bé
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/2997144/chuong-191.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.