Chương 98: Đồng hành cùng thần linh 【 18 】 - " Ngài từng nói ... ngài sẽ ..." Đàm Gian được Ross dẫn dắt, đi dọc theo hành lang dài, tiến về phía cánh cửa lớn sơn đỏ cổ kính cuối tầng. Tòa thành chủ phủ mang dáng vẻ cũ kỹ như từ thế kỷ trước, nhưng cách bài trí xung quanh lại toát lên sự xa hoa dát vàng khảm bạc. Ánh đèn pha lê vàng rực rỡ rủ xuống, phủ lên khách viếng một lớp ánh sáng dịu nhẹ. Trong sự trịnh trọng quá mức của lối trang trí, lại ẩn chứa một sự lạnh lẽo và nặng nề khó tả. Đàm Gian chỉ tò mò nhìn quanh một chút, rồi lại cúi đầu đi sát theo sau Ross. Vị cảnh sát trẻ theo thói quen sờ lên vai tìm chiếc đai da vốn dùng để gắn vũ khí, nhưng sau khi sờ trúng khoảng không, ánh mắt anh ta dần trầm xuống. Đàm Gian suốt quãng đường đều cúi thấp đầu, sợ rằng nếu vô tình thấy điều gì không nên thấy, sẽ bị "diệt khẩu" tại chỗ. Suốt chặng đường, em chỉ biết "mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim". Bàn chân đạp lên thảm mềm, phát ra những âm thanh sột soạt khẽ khàng. Không lâu sau, cánh cửa lớn màu đồng cổ viền vàng hiện ra trước mắt. Ngón tay đeo găng đen của Ross chạm vào cánh cửa lạnh lẽo, "két" một tiếng, cánh cửa gỗ nặng nề từ từ mở ra một khe hẹp. "Xin mời." Ross hơi cúi người, đẩy cánh cửa giúp em. Đàm Gian đứng tại chỗ, luống cuống vài giây, rồi mới rụt rè đẩy cửa bước vào. Ánh sáng trong
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/2997149/chuong-196.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.