Chương 114: Dị dạng 【 7 】 – Mười cú điện giật Túc Dương lặng lẽ nhìn em, đôi mắt đỏ rực ánh lên nét ấm ức. Trong veo, tựa như hai viên hồng ngọc thượng hạng. Tim Đàm Gian mềm nhũn đi mất nửa, em khẽ mím môi, nhìn Túc Dương đang chăm chú ngóng mình, có chút ngượng ngập mà đưa tay lên, định như trước đây, nhẹ nhàng an ủi người đàn ông cao lớn trước mặt. Nhưng hiển nhiên Túc Dương đã hiểu sai ý. Ngay khoảnh khắc em đưa tay ra, hàng mày thanh tú của hắn chậm rãi hạ xuống, cúi gằm đầu, ngoan ngoãn dâng cằm mình đặt vào lòng bàn tay em. "Gãi... gãi cằm." "Nhớ... nhớ Tiểu Đàm." Túc Dương dụi mặt vào lòng bàn tay em, y hệt một chú cún con bám dính lấy chủ. Nếu sau lưng có cái đuôi, chắc giờ đã vẫy thành vòng xoáy, chỉ chờ được v**t v*. Thật sự giống một con chó Golden bự mà... Mắt Đàm Gian cong thành hình trăng non, em không nhịn được mà ôm lấy đầu Túc Dương, thuận tay vuốt theo từng sợi tóc bạc mềm mại, cuối cùng gãi nhẹ dưới cằm hắn vài cái. Đôi mắt Túc Dương híp lại, hai cánh tay rắn chắc ôm chặt em, cúi đầu dụi vào hõm cổ. Đầu lưỡi hơi thô ráp l**m dọc theo ngón tay em đang đặt bên má cậu ta. Có lẽ vì sự hòa hợp trước đây, mặt lưỡi hắn mọc đầy gai nhỏ đặc trưng của loài chó. Đàm Gian bị l**m đến ngứa ngáy, đầu ngón tay đỏ bừng lên. Giống hệt một chú chó nhà đang đói khát, khẩn thiết đòi ăn. Khóe mắt em
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/2997174/chuong-221.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.