Tuyệt đối không để những việc ngoài học tập và tôi ảnh hưởng đến bước đi của anh.
Nhưng anh cũng rất rõ, loại chuyện này một khi xảy ra, ảnh hưởng sẽ không thể kiểm soát.
Nghĩ đến đây, gương mặt lạnh lùng của Chu Tự Nam càng trở nên lạnh lẽo.
“Anh biết rồi.”
Người đàn ông đáp lại bằng giọng lạnh như băng.
Chu Tự Nam cầm ô đứng chờ tôi trước cổng thư viện.
Ngoài trời mưa xối xả, anh chỉ dùng một tay che ô.
Khí chất lạnh lùng cao quý khiến bao ánh mắt vô tình hay cố ý đều dừng lại.
Khi thấy tôi bước ra, đôi mắt vốn dửng dưng mới hiện lên chút ý cười.
“Có chuyện anh muốn giải thích với em.”
Chu Tự Nam thở dài.
“A Nam, Vi Vi chỉ là sư muội của anh.”
“Số liệu sẽ ảnh hưởng đến điểm của cả nhóm, anh không chỉ giúp riêng cô ấy, chỉ vậy thôi.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, cố gắng tìm lại cảm giác quen thuộc ngày xưa.
Tiếc là, chẳng còn.
“Chị, em xin lỗi!”
Tiếng của Lâm Vi vang lên từ phía sau Chu Tự Nam.
Cả hai chúng tôi đồng loạt quay đầu lại.
Lâm Vi đứng dưới mưa, ướt sũng cả người.
Cúi gập người chín mươi độ, đứng đó cúi đầu.
Thái độ thành khẩn, yếu ớt đến đáng thương.
“Hôm qua dữ liệu thí nghiệm xảy ra lỗi, em sợ làm ảnh hưởng đến điểm của cả nhóm nên mới nhất thời hoảng loạn gọi cho sư huynh.”
“Là em suy nghĩ không chu đáo, tất cả
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bat-dau-tu-rung-dong-ket-thuc-giua-bien-nguoi/2775986/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.