Tôi gọi điện rất nhanh, vì bỗng sợ cha mẹ tôi xuất hiện. Nhưng họ chưa về. Thầy Antolini rất niềm nở. Thầy nói, tôi có thể đến nhà ông ngay bây giờ cũng được. Có lẽ, tôi đã làm cả hai người thức giấc vì rất lâu không có ai đến cầm máy. Việc đầu tiên là thầy hỏi có chuyện gì xảy ra, tôi trả lời: không có gì đặc biệt. Nhưng tôi cũng kể cho thầy nghe chuyện tôi bị đuổi khỏi Pencey. Dẫu sao cũng cần phải kể cho một ai đó. Thầy nói:
- Lạy Chúa, hãy thương lấy chúng con, những kẻ tội lỗi!- Thầy có tính hài hước thực sự. Thầy cho phép tôi tới gặp ngay nếu thấy cần.
Thầy là người tốt nhất trong số các thầy giáo của tôi, thầy Antolini ấy. Thầy còn khá trẻ, chỉ già hơn anh D.B một chút, và có thể đùa với thầy được, mặc dù ai cũng quý trọng thầy. Thầy là người đầu tiên nhấc thằng James lên khỏi mặt đất, cái thằng nhảy qua cửa sổ ấy. Thầy Antolini bắt mạch sau đó cởi áo khoác ra phủ lên người James rồi bế nó trên tay đi vội vã đến trạm quân y. Thầy cũng chả thèm bận tâm đến cái áo khoác bị dây đầy máu.
Tôi quay về phòng anh D.B, con bé Phoebe đã bật radio. Đang có một điệu nhảy và radio được vặn rất khẽ để chị hầu phòng không bị thức giấc. Bạn cứ thử nhìn Phoebe xem. Nó ngồi giữa giường trên đống chăn, hai chân co lại, hệt như võ sĩ Yoga ấy, và nghe nhạc. Thật nực cười.
- Dậy đi! - tôi nói - Em có muốn nhảy một chút không?
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bat-tre-dong-xanh/392912/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.