MẶC DÙ DAMEN VÀ TÔI CÙNG HỌC CHUNG HAI MÔN, nhưng chỉ có môn tiếng Anh là chúng tôi ngồi cạnh nhau. Hết giờ học Mỹ thuật, Damen chạy đuổi theo tôi, rồi vượt lên mở cửa cho tôi bước qua.
“Ever này…”, anh ngập ngừng đôi chút. “Haven và Miles nói tôi ghé chơi vào tối nay. Nhưng tiếc quá, tôi không đến được!”
“Ồ!” Tôi thốt lên theo một phản xạ tự nhiên và thấy hối hận vì âm thanh đầy vẻ vui sướng của mình ẩn chứa trong đó.
“Anh có chắc không vậy?”, tôi cố phát âm mềm mỏng hơn, thoải mái hơn, giống như là tôi thực sự muốn anh ghé chơi mặc dù giờ đó là quá trễ.
Damen nhìn tôi. Đôi mắt long lanh quyến rũ và mời gọi. “Vâng… Chắc! Hẹn gặp lại Ever vào ngày thứ hai nhé!” Anh nói và sải bước đến bên chiếc xe. Tiếng động cơ kêu rền mạnh mẽ.
Khi tôi đến được chỗ chiếc Miata của mình, Miles đang đứng chờ, khoanh tay trước ngực, mắt nhíu lại, sự buồn thất vọng thể hiện rõ trong nụ cười ngơ ngẩn.
“Tốt hơn là cậu hãy nói cho tớ biết chuyện gì xảy ra? Hình như có chuyện không tốt thì phải?”, Miles bước vào xe trong khi tôi đang bận bịu mở cánh cửa phía bên tôi.
“Damen hủy cuộc gặp rồi. Anh ấy nói không thể đến được!” Tôi nhún vai, liếc qua kính chiếu hậu để lùi xe.
“Nhưng cậu nói gì để anh ta hủy cuộc gặp?”, Miles nhìn tôi chằm chằm.
“Tớ đâu có nói gì”.
Lại một nụ cười ngơ ngẩn buồn và thất vọng. Lớn hơn.
“Thật tình tớ không muốn làm hỏng cuộc gặp đêm nay của các
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bat-tu-evermore/373045/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.