Bầu trời như được dát vàng, cả thị trấn nhỏ của Ý chìm trong sắc cam hồng của hoàng hôn rực rỡ.
Trước khi rời đi, Giang Từ mua cà phê và bánh hạnh nhân bên đường, bọc trong túi giấy nâu rồi đưa cho Tạ Chiêu.
Hai người lên xe quay về.
Chiếc xe mui trần màu đỏ lao nhanh trên đường ven biển, những tán lá trĩu nặng quả chanh đôi khi lướt nhẹ qua bên tai.
Gió biển mùa hè thổi tới, trong không khí phảng phất một mùi chanh đăng đắng.
Tạ Chiêu khẽ cúi mắt, dựa vào ghế, đeo tai nghe Bluetooth nghe nhạc.
Giang Từ đoán ca sĩ cô đang nghe dựa trên sở thích âm nhạc mà hai người từng trò chuyện.
"Anh đoán đúng rồi." Tạ Chiêu vươn tay đưa cho anh một bên tai nghe.
Giang Từ hơi sững lại, nhưng không từ chối.
Đầu ngón tay cô vô tình lướt qua má trái anh, gạt nhẹ lọn tóc đen bên thái dương rồi đeo tai nghe vào tai trái anh.
Trước mắt bỗng rộng mở, một vầng mặt trời đỏ cam khổng lồ đang dần chìm xuống ngay trước mặt trên con đường phía trước. Chiếc xe lao đi như muốn đâm thẳng vào ánh hoàng hôn rực rỡ.
Giai điệu cổ điển pha chút huyền ảo vang lên bên tai họ cùng lúc.
Tốc độ xe nhanh, gió biển làm mái tóc dài của cô bay loạn, từng sợi tóc cứ phất lên che mất tầm nhìn.
Tạ Chiêu liên tục đưa tay vén tóc ra sau.
"Tôi lái nhanh quá à?" Giang Từ liếc nhìn cô.
"Không sao."
Dù vậy, anh vẫn giảm tốc độ.
Đường quốc lộ rẽ ngang, trước mắt là đồng cỏ trải dài bất
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bay-gio-la-luc-noi-doi-bao-mieu-dai-nhan/2106517/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.