Văn Hiểu Tuệ mặc một bộ đồ bó sát màu lam nhạt rất đẹp, giống như làn da thứ hai, ôm sát vào cơ thể làm tôn lên những đường cong quyến rũ. Cô bước vào một nhà hàng mang phong cách cổ xưa, dáng vẻ vô cùng duyên dáng, khiến hơn nửa số thực khách nam trong quán phải ngoái đầu ngắm nhìn. Đàm Bân nhìn cô bạn thân đang bước tới gần liền mỉm cười, chu môi huýt sáo.
Văn Hiểu Tuệ đang làm việc ở một công ty của Hàn Quốc. Đa số ở những công ty của Hàn Quốc và Nhật Bản, các nữ nhân viên đều ăn mặc như vậy, nhìn rất duyên dáng và đẹp mắt, đó cũng là một cách ứng xử trong công việc. Đương nhiên còn bao gồm cả việc thỉnh thoảng pha trà, rót cà phê cho nhân viên nam và bình tĩnh tích lũy thâm niên công tác. Đàm Bân thường nói cô ấy mang số mệnh a hoàn nhưng có vóc dáng của một thiên kim tiểu thư.
“Sao cậu đến muộn thế?”
Văn Hiểu Tuệ cầm cốc nước lên, uống một ngụm rồi nói: “Tớ phải đến ngân hàng.”
“Cậu đúng là một mụ giàu có.”
“Mụ giàu có?” Văn Hiểu Tuệ lập tức làm bộ cười khà khà. “Tài khoản trong ngân hàng của tớ không còn một xu, tháng sau định đến ăn chực cậu đây. Đàm cô nương, xin vui lòng giúp đỡ!”
Đàm Bân ung dung quan sát cô ấy. “Chỗ tớ đang thiếu một tiểu thư đây, cậu đến đi, bảo đảm chỉ trong vòng một tháng sẽ lăng xê cậu thành một cô nương đắt khách đấy.”
Văn Hiểu Tuệ lập tức đưa tay bịt miệng cô lại. Đàm Bân vừa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bay-van-phong/1990365/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.