Trong cung
Tất cả quan lại đều run rẩy, ngơ ngác không hiểu Vương gia và Bạo quân đang nói gì. Họ chỉ lờ mờ đoán được vụ án Tiên đế suýt bị đầu độc năm xưa có ẩn tình khác. Bình thường chuyện bát quái hoàng thất như thế này đủ để họ bàn tán nửa tháng sau mỗi bữa trà chiều, nhưng trong tình cảnh hiện tại, họ lo tính mạng mình hơn cả.
Cảnh Dật vừa nói xong với vẻ tươi cười: "Tiểu Thước hối hận vì việc giết mẹ năm xưa sao?."
Cảnh Dật nghĩ lời này sẽ đâm trúng tim đen Cảnh Thước, nhưng không ngờ Cảnh Thước nghe xong vẫn giữ nguyên sắc mặt, thản nhiên đáp: "Người đàn bà đó là do ta tự mình ra lệnh g**t ch*t. Nói cách khác, việc nàng chết mới là thỏa mãn ý nguyện của ta, ta có gì mà hối hận? — Trái lại, Hoàng thúc, năm đó Hoàng thúc vất vả chạy vạy muốn cứu mẹ mình mà không thành công. Nếu nói hối hận, e rằng Hoàng thúc mới là người hối hận?"
Hối hận vì sự yếu đuối và bất lực của mình năm xưa.
Cảnh Thước nói nhẹ bẫng, nhưng mỗi lời đều như xé toạc những vết sẹo đau đớn nhất trong lòng Cảnh Dật, chỉ vài câu đã khiến máu chảy đầm đìa trong tim hắn. Lặp đi lặp lại như thế, ngay cả Cảnh Dật cũng khó giữ được vẻ mặt bình tĩnh.
Tốt! Thật tốt! Cháu trai này quả nhiên là kẻ có thể tận mắt nhìn mẫu thân mình chết! Đủ tàn nhẫn, cũng đủ độc địa.
Đúng lúc này, từ xa vọng đến một tiếng hô lớn: "Vương gia, tìm thấy rồi!!"
Tiếng hô vừa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/be-ha-vi-ta-lam-minh-quan/3000899/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.