Điền Thất thấy số phận đen đủi của bản thân quả nhiên là chưa đi đến cùng. Đến Ngự tiền lại ra sao chứ, hầu hạ Hoàng thượng lại thế nào đâu, ưu đãi không mò đến, ngược lại chọc Hoàng thượng không cao hứng, cũng không biết kế tiếp Hoàng thượng lại làm sao thu thập nàng.
Nàng có chút nhụt chí, ra khỏi phòng tắm xong tự mình đi tản bộ ở bốn phía phụ cận hành cung, cũng không gấp quay về phòng trực, dù sao trong chốc lát Hoàng thượng khẳng định không muốn nhìn thấy nàng.
Hành cung quá lớn, đi vòng vòng, thế nhưng bị lạc đường.
Bên này Kỷ Hành tắm rửa xong, sau khi đi ra mới phát hiện mưa đã tạnh, tầng mây đang lui tán, thái dương còn chưa đi ra.
Không khí tươi mát ướt át, thế giới được mưa xuân rửa sạch qua bừng bừng sinh cơ.
Kỷ Hành nổi lên hưng trí đi du ngoạn, thế là không gấp trở về.
Kề bên này có một chỗ sườn dốc, trên dốc trồng đủ loại cây hạnh. Từ khi Đỗ Mục thời Đường làm ra câu thơ “Hỏi thăm quán rượu nơi nào có, mục đồng xa chỉ Hạnh Hoa thôn” (*),thì trên thế giới này tưng bừng nhiều ra rất nhiều thôn Hạnh Hoa. Trong hành cung này, cũng có một mảnh đất chuyên môn chừa ra để làm một cái “Hạnh Hoa thôn”, tuy rằng trong thôn không có người nào, chỉ có hoa hạnh hàng năm nở rồi tàn, tàn rồi nở.
Thời tiết này chính là lúc hoa hạnh nở, cộng thêm trời vừa mới mưa, rất là thích hợp ngắm hoa. Thế là Kỷ Hành chỉ mang theo Thịnh An Hoài, đi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/be-ha-xin-tu-trong/1665855/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.