Kỷ Hành dường như đã mất hồn, đầu óc hắn trống rỗng. Hắn bình tĩnh giúp Điền Thất mặc lại quần, buộc lại vạt áo, để váy xuống chỉnh sửa gọn gàng.
Sau này mỗi khi hồi ức lại lúc bấy giờ, ký ức của hắn luôn là từng mảnh vỡ, chính hắn đều không rõ hắn làm sao có thể tại lúc lục thần phân ly lại tử tế làm xong những việc này.
(lục thần: tim, phổi, gan, thận, lách, mật. Lục thần phân ly nôm na là thể xác và tinh thần đều tan rã.)
Sau khi làm xong, Kỷ Hành xoay người bay tới phía trước cửa sổ, trông giống như một luồng u hồn màu đỏ.
Hắn mở cửa sổ ra, vọt tới bên ngoài, lúc bay ra thì chân hướng về phía sau đạp nhẹ, đem cửa sổ đóng lại.
Dưới ánh trăng sáng tỏ, tay áo dài đỏ thẫm tung bay, mái tóc tối đen xõa dài phơ phất, nam tử tuấn mỹ từ không trung nhẹ nhàng rơi xuống đất, giống như là trích tiên từ trên trời hạ xuống.
Vị trích tiên so ánh trăng càng cao thượng, so sen đỏ càng yêu dã này vừa mới đứng vững, liền bắt đầu vung chân chạy như điên ở trên đường cái, một bên chạy băng băng một bên gào thét quái dị kêu lên.
Điền Thất là nữ nhân!!!
Là nữ nhân!!!!
Nữ nhân!!!!!
Grào grào grào grào grào grào!!!!!!
Ha ha ha ha ha ha!!!!!!!
Nếu không phải vì chạy được quá nhanh nên hít thở không xong thì lúc này Kỷ Hành rất muốn cất giọng ca hú một phen. Hắn giống như là một cỗ đại pháo đã mất quyền không chế, không hề có mục đích nổ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/be-ha-xin-tu-trong/1665948/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.