Trần Diên cảm thấy chuyện này khá buồn cười. Cuối cùng anh vẫn rơi vào lối mòn tầm thường của đàn ông: đến tuổi trung niên, thăng chức phát tài rồi đổi vợ. Anh và Lục Nghê vẫn chưa đến mức đó, nhưng cũng chẳng khác là bao. Đây là điều anh chưa từng nghĩ tới. Cuộc đời đúng là chỗ nào cũng đầy rẫy thứ hài hước đen tối.
Mẹ kiếp!
Mẹ kiếp!
Khốn kiếp!
Trần Diên chửi thầm trong lòng ba lần. Nhưng mạch suy nghĩ của anh xưa nay vẫn kỳ quặc, hoặc lạc quan một cách quái dị, trên mặt anh lại cười cười, cố nghĩ theo hướng tích cực.
Lục Nghê muốn ly hôn, nhưng Trần Diên không cho rằng họ thật sự sẽ ly hôn. Anh biết cô chỉ đang ở trong cơn tức giận. Trước kia anh từng cảm thấy cuộc sống hôn nhân chán đến cùng cực, bởi vì Lục Nghê cũng luôn sống với chiếc mặt nạ trên mặt, chưa bao giờ chạm vào bất kỳ vùng nguy hiểm nào. Anh không cảm nhận được chân tâm của cô, cũng vĩnh viễn không thể chạm tới đáy lòng của cô.
Hiện trạng này há chẳng phải cũng là một cách khác để toại nguyện hay sao? Thế nào cũng chẳng còn quan trọng nữa. Ít nhất, trong cuộc sống của nhau, sự tồn tại của đối phương vẫn vô cùng rõ ràng. Anh nhất định là người quan trọng nhất của cô: hận anh đến chết, mà lại chẳng thể làm gì được anh.
Trần Diên không kìm được muốn cười, nụ cười tràn đầy vẻ châm biếm.
Vừa rồi Tưởng Viên đưa thuốc cho anh, Trần Diên từ chối, sau đó hai người không nói thêm câu nào. Anh đứng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ben-bo-duy-tuu/3002828/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.