Ánh mắt của ba người còn lại trên bàn cùng lúc đổ dồn về phía cô, lần đầu tiên Nghê Tư Duẫn cảm thấy ngại ngùng, vội vàng quay đầu đi chỗ khác.
Từ đó trở đi, cô chỉ chăm chú nhìn chằm chằm vào bàn mạt chược, không quay đầu nhìn Chu Xán Vũ thêm lần nào nữa.
Thẩm Giai Lị liếc nhìn hai người họ rất lâu, quân bài cầm trong tay nắm chặt rồi lại buông ra.
Ván mạt chược kéo dài đến tận chiều tối.
Dù kỹ thuật không mấy xuất sắc nhưng có Chu Xán Vũ ở bên chỉ dẫn, chiếc khay đựng tiền vốn gần như cạn sạch lại dần dần hồi phục.
Có người đến gọi bọn họ đi ăn, lúc đó trận chiến mới thật sự kết thúc.
Mọi người bắt đầu tính toán lại ví tiền của mình, không ngờ Nghê Tư Duẫn không chỉ gỡ gạc lại vốn liếng ban đầu, mà còn thắng thêm được hai mươi điểm.
Cả nhóm chuẩn bị đi xuống lầu thì đúng lúc gặp Minh Diệp từ thư phòng tập tễnh bước ra, hai hàng lông mày nhíu chặt, gương mặt đầy vẻ đau đớn. Đến đường đi còn không vững mà vẫn nhớ hỏi xem Nghê Tư Duẫn có thắng không.
“Chỉ thắng có hai mươi điểm thôi.”
Nghê Tư Duẫn báo lại chiến tích.
Minh Diệp lập tức nở nụ cười: “Vậy là em cũng giỏi đấy chứ.”
Vừa bước được một bước, cơn đau từ h* th*n lại ập tới, khiến nụ cười trên mặt anh nhanh chóng biến mất.
Nghê Tư Duẫn định nói là nhờ Chu Xán Vũ giúp mới thắng được, vừa quay đầu lại thì nhìn thấy Thẩm Giai Lị đang vui vẻ nói gì đó với
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ben-cang-trong-dem-di-son-hoa/3017761/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.