“Hay là… em chủ động đi?” “Giống như lúc nãy em hôn anh vậy đó.” … Nhan Bạch Tịch hoàn hồn, dòng suy nghĩ rút về từ nửa tiếng trước. Giờ đây, cô cũng giống hệt như lúc ở trên xe, đang ngồi d*ng ch*n trên người Bạc Ngạn, và cũng bị anh yêu cầu phải chủ động. Chỉ mất vài phút về đến nhà, cô còn chưa kịp đứng vững đã bị Bạc Ngạn bế thốc từ phía sau, đưa thẳng vào phòng ngủ. Căn hộ cô ở không lớn lắm, phòng ngủ cũng vậy, ngoài chiếc giường thì chẳng còn lại bao nhiêu không gian, chỉ đủ kê một chiếc ghế lười giữa giường và cửa sổ sát đất. Mà lúc này, Bạc Ngạn đang dựa người trên chiếc ghế lười đó, còn cô thì ngồi trên hông anh. Đèn phòng không bật, rèm cửa chỉ kéo một nửa, căn phòng được chiếu sáng nhờ ánh trăng lọt vào. Anh bắt lấy tay cô, đặt lên bụng mình qua lớp áo, đôi mắt lười biếng híp lại nhìn cô, giọng nói khàn đặc: “Sờ anh, hoặc là hôn anh.” Quần áo của Nhan Bạch Tịch đã xộc xệch từ lúc bị hôn trên xe và chưa được chỉnh lại. Lúc này, giày tuột nửa vời, để lộ bắp chân trắng nõn ẩn bên trong, khóa váy bung ra, lỏng lẻo bên hông, hai cúc áo sơ mi bật mở, hở ra lớp vải lót cotton màu trắng. Bạc Ngạn liếc nhìn, khẽ quăng mái tóc, rồi luồn tay vào cổ áo sau kéo chiếc áo thun trên người xuống, ngả người ra ghế. Dưới ánh trăng, những đường cong cơ bắp săn chắc của anh hiện lên đầy căng tràn, mang một vẻ hoang dã và gợi cảm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bi-mat-ngay-thu-ba-chau-phu-tieu-thap-tam/2797961/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.