Sau đó, Tạ Uẩn Ninh khẽ cúi đầu.
Nhịp tim đập càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mạnh.
Một giây kế tiếp, môi chạm môi, mềm mại, ươn ướt. Một giây, hai giây, ba giây...
Đồ xấu xa! Đồ lưu manh! Đây là cách anh khen cô sao? Lê Lạc đỏ mặt bất mãn, chạm phải ánh mắt của Tạ Uẩn Ninh, anh cũng hỏi ngược lại cô: Không phải chính cô đã nói nếu yêu cô thì hãy hôn cô một cái sao?
Lê Lạc: "..."
Eo bị anh ôm chặt, cả người Lê Lạc áp sát người Tạ Uẩn Ninh, gần như không thể động đậy. Trong lúc nhất thời đôi tay cũng không biết nên đặt ở đâu, cô cảm thấy trước đây mình làm chuyện xấu cũng không hồi hộp đến như vậy. Sau đó từ từ, cô cũng đưa tay ôm lấy Tạ Uẩn Ninh.
Tạ Uẩn Ninh chạm nhẹ lên môi cô, không nặng không nhẹ mút vào. Môi anh dán lên môi cô, mềm mại, ấm áp, rất nghiêm túc.
Người đàn ông Tạ Uẩn Ninh này, ngay cả việc hôn cũng mang đậm phong cách cá nhân của anh đến thế.
Sau đó đầu lưỡi của anh trượt vào miệng cô, cả hai người đều khẽ run. Nhưng Lê Lạc đột nhiên đẩy anh ra.
Tạ Uẩn Ninh nhíu mày nhìn cô.
Lê Lạc chớp mắt, cô không phải cố tình làm anh mất hứng, chỉ là cô sực nhớ tới một vấn đề: phòng thí nghiệm này chỉ là một phòng thí nghiệm cơ sở ở sở sinh hóa, chỉ cần là người của sở đều có thể tùy ý ra vào bất cứ lúc nào.
Cô và Tạ Uẩn Ninh quang minh chính đại ôm hôn ở đây, nếu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bi-mat-thuc-tinh/261313/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.