Lúc họ đến dinh thự của Phu nhân Arnsbury, Juliette liền dẫn Paul vào phòng chị cô. Cô mở cửa phòng, nói với dì, “Cháu đã đưa bác sĩ Fraser tới chăm sóc cho Margaret”.
Chị cô đã tỉnh nhưng vẫn rất nhợt nhạt, trông như sắp ngất xỉu đến nơi. Juliette ra hiệu cho Paul đi vào, trong khi Charlotte đi phía sau. Dì cô nắm tay cô nói nhỏ, “ Dì đã gặp người này rồi. Cậu ta đến buổi vũ hội của chúng ta đúng không? ”. Juliette gật đầu, Charlotte nói tiếp, “Chúng ta cần phải nói chuyện này sau”. Ánh mắt dì cô cảnh báo bà sẽ không để yên.
“Anh ấy là bác sĩ và cũng là bạn của gia đình cháu”, cô thấp giọng phản đối.
“Và phu nhân Vaughn cũng tuyên bố cậu ta là người thừa kế tước vị. Cái nào là đúng?”, bà thì thầm. “Cậu ta không thể là cả hai được.”
“Cháu tin tưởng anh ấy.”
Lập tức, khuôn mặt dì cô trở nên đăm chiêu, như đang cố suy ngẫm xem điều gì ẩn dưới câu trả lời của cô. Nhưng vài phút sau, biểu hiện của bà dịu dần.
Paul đặt hòm thuốc xuống, ra chậu nước rửa tay với xà phòng. Hành động này khiến Juliette kinh ngạc vì cô chưa từng gặp bác sĩ nào như thế.
“Thói quen cũ”, anh giải thích khi thấy cô thắc mắc. “Mẹ anh nói rửa tay giúp xua đi ma quỷ.” Nụ cười gượng gạo cho thấy anh cũng không tin tưởng, nhưng cô nghĩ chuyện này cũng chẳng có hại gì. Quay sang Margaret, anh hỏi, “Tiểu thư Andrews, tôi xem xét vết thương của cô được không?”
Sau khi chị cô gật đầu, Juliette có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bi-mat-toi-loi/410064/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.