Ta rút chiếc trâm bạc trên đầu, mớ tóc được vấn cũng theo đó rơi xuống, vươn trên vai ta. Ta nhìn trời đêm bên ngoài, Tây Sương viện rất tĩnh mịch, ta ngắm cây trâm một lúc, nhẹ giọng nói với nha hoàn duy nhất hầu bên cạnh ta “Tiểu Trúc, ngươi bảo thiện phòng làm ít bánh đậu đỏ mang đến, ta muốn ăn”
Ta nằm trên ghế quý phi, ngẩng mặt nhìn trời. Bàn tay ta siết chặt cây trâm, ta nghe thấy giọng mình nhẹ tênh “Vân Tư, ta vì ngươi mà mệt mỏi quá rồi”.
Cơn đau nhói từ lồng ngực lan ra, khiến ta không mở nổi hai mắt nữa, bầu trời đêm ngoài kia cũng xa dần.
Ta chìm trong giấc mộng, cảm giác mình trôi lơ lửng, nhưng ta không buồn mở mắt ra. Ta nghe thấp thoáng tiếng bước chân dồn dập, càng lúc càng gần, càng lúc càng quen thuộc.
“Vân Tư”, tiếng ai đó thống thiết gào tên ta. Giữa bốn bề mênh mông, ta giật mình tỉnh lại. Phát hiện mình vẫn đang còn trong phòng, chỉ là cảm giác nhẹ bẫng này cũng rất chân thực, bên tai ta có tiếng nói mơ hồ “Vân Tư, ngươi chết rồi”.
Ta không biết đó là ai, nhưng dường như cũng biết rõ đó là ai. Ta nói “có thể cho ta gặp hắn lần cuối được không, ta không cam tâm”
Giọng nói ấy lại mơ hồ “được, chấp niệm ngươi quá sâu, ta cũng không có cách nào mang ngươi đi được”.
Ta nhìn nam nhân đang ôm chặt lấy chính ta, gương mặt hắn hiện lên đau đớn ngập tràn càng khiến ta phẫn hận. Ta tiến đến trước mặt hắn, Phong Vân ngẩng đầu nhìn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bi-ngan-hoa-yeu/377739/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.