🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Khi Diệp Khai đến nơi, chỉ còn môt nữ nhân nằm bên bờ suối, một thanh đao ngắn cắm nơi lưng.

Chàng chạy tới, nâng nữ nhân lên, bất giác kêu thất thanh:

- Trầm Tam Nương !

Trầm Tam Nương mỉm cười.

Nụ cười bi ai, thê thảm, ẩn ước niềm an ủi !

Trong tình huống này, bà đâu có muốn gặp Diệp Khai, song gặp chàng rồi bà nghe lòng ấm lại.

Bà vẫn rên.

Chợt bà ngừng rên, rồi nhỏ giọng ngâm:

- Trời mênh mông, đất thênh thang, người như ngọc, ngọc sanh hương, Vạn Mã Đường, Trầm Tam Nương ...

Rồi bà hỏi:

- Công tử còn nhớ những lời ca đó chăng ?

Diệp Khai gật đầu.

Chàng nghe bà ca lúc gặp bà tại đồng cỏ bao la trải tận chân trời ...

Không ngờ Trầm Tam Nương bây giờ vẫn còn nhớ !

Trầm Tam Nương tiếp với giọng thảm:

- Chắc công tử không tưởng là tôi còn nhớ. Đêm đó, công tử ...

Diệp Khai cười, nụ cười thê lương quá.

Chàng thốt:

- Tại hạ còn nhớ, đêm đó, người đối ẩm với tại hạ không phải là bà !

Trầm Tam Nương tiếp liền:

- Tôi cũng nhớ là đêm đó người đến ngôi nhà cỏ không phải là công tử !

Diệp Khai đi ngay vào vụ:

- Vạn Mã Đường chủ hạ độc thủ ?

Trầm Tam Nương lắc đầu:

- Không phải lão.

Diệp Khai cau mày:

- Thế thì ai ?

Trầm Tam Nương đáp:

- Một gã thanh niên, tôi không trông thấy mặt.

Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bien-thanh-lang-tu/488110/chuong-45.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Biên Thành Lãng Tử
Chương 45: Cừu Hận
Trang web đọc truyện online hàng đầu Việt Nam, cung cấp kho truyện phong phú với các thể loại như tiên hiệp, kiếm hiệp, ngôn tình, truyện teen và truyện đô thị. Tất cả các tác phẩm đều được chọn lọc kỹ lưỡng bởi các tác giả và dịch giả uy tín, mang đến trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời nhất cho bạn!
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.