Tần Vương và Tần Vương phi bình thường không nhìn nàng ta đến một cái, bây giờ cũng đang sụp đổ, không tình nguyện phối hợp. Cuối cùng cấm vệ quân liền phẫn nộ, quát lớn: "Lôi người xuống! Lôi hết xuống!" Rất nhanh, Yến Thu Uyển cảm thấy vai mình bị tóm lấy, từng bước một bị lôi vào đại lao. Nàng ta phản ứng lại, dường như kịch bản này không khác gì kịch bản kiếp trước, nàng ta ra sức giãy giụa: "Ta không đi! Ta là muội muội của Yến Thu Xu, Yến Thu Xu là Đức An Hương Quân! Tỷ ấy là phu nhân Trấn Quốc công tương lai, ta muốn gặp tỷ ấy! Thả ta ra..." Cấm vệ quân cười nhạo: "Đức An Hương Quân tên là Yến Xu, nghe nói là trẻ mồ côi, ngươi đừng có thấy người sang bắt quàng làm họ!" Trong tiếng cười chế giễu, nàng ta bị đẩy vào ngục. Yến Thu Uyển ôm bụng, ngây ngốc đứng nhìn, dường như đã sợ chết khiếp. Trong ngục, Chu Lan Nghi đang hét lớn: "Thả ta ra! Ca ca ta sao có thể tạo phản được, các ngươi đang lừa người đấy! Thả ta ra..." Nhưng không ai để ý nàng ta. Cửa ngục đóng kín, Tấn Vương phủ bị tịch thu, đồ đạc trong nhà sung vào công quỹ. Họ bị nhốt vào nhà lao, diễu hành trước mặt dân, một quả trứng được ném vào mặt họ, đối phương mắng: "Đồ vô lương tâm!" "Trấn Quốc Công còn đang bận đánh trận, các ngươi lại ở đây tạo phản, vô lương tâm!" "Nếu Trấn Quốc công bại trận chỉ vì chuyện này, cứ đưa các ngươi đi đánh biên ải là xong! Đồ tồi..." Ngày Tấn Vương
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/blogger-am-thuc-xuyen-thanh-bia-do-dan-trong-truyen-gia-dau/2704717/chuong-370.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.