Chạy chưa được bao xa, đã thấy Thập Tứ đang ghìm cương ngựa đứng ngay trên sườn núi xa xa trông sang phía bên này. Thầm nghĩ lúc này mà thúc ngựa chạy lên trên ấy , với tính khí của hắn chỉ sợ lại cùng nhau cãi cọ một trận to , đơn giản là cứ giả vờ làm như không thấy, tự thúc ngựa quay trở về doanh trại.
Sau khi đã đem ngựa dắt về chuồng,ta chầm chậm đi về phía lều trướng của mình, trong lòng dấy lên một vị chua xót khó tả, tự cúi đầu trầm mặc, chợt nghe có tiếng gọi : "Nhược Hi! Đang suy nghĩ cái gì vậy?". Vội vàng ngước đầu lên, đã thấy Hợp Thuật Vương tử cùng Thái tử gia đứng cách đó không xa đang mỉm cười tủm tỉm, ta vội cúi người thỉnh an. Không biết là vì Mẫn Mẫn hay do khối ngọc bội kia mà Hợp Thuật vương tử lại đối đãi đặc biệt với ta không giống như những người khác, bình thường đều gọi thẳng tên ta, như gọi tên Mẫn Mẫn vậy; lại nhiều lần bảo ta ở trước mặt hắn không cần phải câu nệ khách khí quá như thế , ta cũng nói với hắn rằng đó là việc mà ta phải làm thôi.
Hợp Thuật vương tử cười nói: "Quan sát ngươi cả buổi, từ đầu đến cuối cũng không thèm để tâm xung quanh gì cả!". Ta cũng cười cười hối lỗi cúi người nói: "Đúng là nô tỳ đã thất lễ, thỉnh Thái tử gia cùng Vương tử trách phạt ạ!". Hắn thở dài: "Chỉ là một câu nói đùa vui , lại không có trách cứ gì ngươi, vậy mà đã gấp gáp nhận lỗi,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bo-bo-kinh-tam/788467/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.