Tỉ mỉ suy nghĩ lại, tâm tư thái tử gia ta có thể hiểu được phần nào. Không ngoài ba nguyên nhân, một là vì Khang Hi, hai là người Mông Cổ, ba là a mã của ta. Mà trong đó hiển nhiên nhân tố người Mông Cổ chiếm phần lớn. Cả triều đều biết người Mông Cổ cùng thái tử gia quan hệ bất hòa, hắn vì củng cố vị trí thái tử của chính mình, vẫn muốn được cùng người Mông Cổ thân thiện hữu hảo.
Còn đối với tâm tư của Khang Hi thì một chút manh mối ta cũng không biết. Nếu như Khang Hi ân chuẩn, thì ta nên làm sao đây, lẽ nào phải gả cho thái tử thật sao? Nếu ta kháng chỉ? Chẳng lẽ thật như tứ a ca nói phải chuẩn bị trước ba thước vải trắng sao? Ta biết kết cục của người khác, duy chỉ có kết cục của bản thân là không biết. Chẳng lẽ đây là kết cục mà ông Trời chuẩn bị cho ta sao? Nghĩ tới nghĩ lui không khỏi cảm thấy bi ai, nhịn không được gục ở tháp thượng bật khóc.
Buổi tối Ngọc Đàn cố ý lưu lại trông giữ trong phòng ta, ta mệt mỏi nói: "Yên tâm về phòng đi! Chẳng lẽ muội sợ ban đêm ta sẽ tự tử sao? Vạn tuế gia còn chưa gật đầu, sự việc vẫn còn chưa tới đường cùng. Hơn nữa, cho dù đã là đường cùng, ta cũng không cam lòng nhận mệnh như vậy! Muội cứ để ta một mình yên tĩnh đi!". Ngọc Đàn thấy ta đã nói đến vậy, buộc lòng phải quay trở về phòng.
Ta nằm trên giường miên man suy nghĩ, nước mắt cứ thế mà
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bo-bo-kinh-tam/788476/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.