Ngày hai mươi tháng mười một, ngày giỗ Lương Phi nương nương, ngày hai mươi mốt ta mới dám đi tế điện, cắt hai nhánh trúc xanh đặt trước cửa cung của nàng.Vật đổi sao dời, tĩnh lặng mà nghĩ, chợt cảm giác được sự ra đi sớm của nàng, âu cũng có thể xem là một chuyện tốt. Lúc nàng chưa mất, mặc dù Khang Hi có e dè thực tâm của Bát a ka,nhưng mọi biểu hiện đều khá tốt. Nếu để nàng tận mắt chứng kiến Bát a ka mỗi ngày đều bị Khang Hi chán ghét, e là phải chịu nhiều thống khổ.
Đang nghĩ vẩn nghĩ vơ, chợt nghe có tiếng người nói chuyện, vội vàng mau lẹ vọt đến phía sau một bên bức tường lẩn trốn. Chừng một lúc sau, nghe được tiếng bước chân đi đến trước cửa cung, Giọng nói của Thập Tứ a ka, "Trúc xanh nằm trên mặt đất này không giống với người tiện tay quăng ở đây, là có ý bày ra ở chỗ này rồi.". Hồi lâu không có động tĩnh gì, Bát a ka nhàn nhạt nói: "Trên lá trúc còn đọng sương, xem ra nàng vừa mới đi chưa được bao lâu." Thập Tứ nói: "Người nào chịu ân huệ nương nương lén lút đặt cũng không biết rõ được, nàng bây giờ chưa chắc đã có lòng ấy."
Thập Tứ tại sao lại nói như thế?Nhưng mà như vậy cũng tốt.Lại yên tĩnh không một tiếng động, qua một hồi lâu, nghe được Thập Tứ nói: "Bát ca, hôm qua mới ở trước mộ nương nương quỳ lâu như vậy, hôm nay lại đau buồn khó đè nén, nương nương dưới suối vàng nếu biết, cũng không muốn huynh cứ mãi như vậy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bo-bo-kinh-tam/788567/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.