Hoàng hôn buông xuống, mặt trời lửng lơ như sắp rơi xuống mà chưa rơi, ánh tà dương đỏ rực như vệt bút vẽ ngang trời, tựa như khúc ca tiễn biệt ngày tàn, giục giã dòng người trên phố xá.
Ba tên gia đinh mở cửa hậu của phủ Tôn gia từ bên trong, chúng bước ra ngoài vài bước, dáo dác nhìn quanh. Một tên nháy mắt với đồng bọn, tên kia hiểu ý, quay trở vào trong bẩm báo: “Tướng quân, ngoài kia không có ai.”
Dứt lời, hắn lại ra ngoài canh gác. Tôn Thế Huy gật đầu với mấy người phía sau: “Việc này tối mật, trước khi thành công, chư vị tuyệt đối không được tiết lộ nửa lời.”
Mọi người đều hiểu rõ tầm quan trọng của việc này. Nếu để lộ ra ngoài, cả đời bọn họ coi như xong. Kẻ cầm đầu vóc người cao lớn, bụng hơi phệ, mặc áo bào cổ đứng trông đầy khí thế: “Tướng quân cứ yên tâm, chúng tôi nhất định không phụ lòng phó thác của Thái tử.”
Tôn Thế Huy cười vỗ vai hắn: “Ngươi về sau cứ yên tâm lo liệu cho đám người dưới trướng, nếu thành công, bọn họ đều là công thần, vinh hoa phú quý, không thiếu phần của ai.” Tôn Thế Huy lần lượt tiễn từng người ra cửa. Trong số đó có một người trẻ tuổi hơn, đó là Phạm Nghiễm, Tổng giám Ngự uyển (vườn thượng uyển). Ngự uyển nằm ở phía bắc Đại Minh cung, cửa nam của Ngự uyển đối diện với cửa bắc của hoàng cung. Nếu có thể tiến vào Ngự uyển mà không bị cản trở, thì có thể trực tiếp tiến vào hoàng cung, đánh úp bất ngờ. Cha
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bo-tat-man-znvznv/2866386/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.