Lễ bãi triều xong, Ngụy Quảng liền trông thấy trên án kỷ bên cạnh Lý Ương có đặt một chiếc hộp gỗ dẹt. Loại hộp này thường dùng để truyền đạt công văn. Nay Lý Ương trị thủy tai ở Hà Nam đạo đã có hiệu quả, Ngụy Quảng liền cho rằng là hoàng đế ban chiếu chỉ mới, bèn hỏi: “Điện hạ, chẳng hay có phải chiếu chỉ mới từ kinh thành gửi đến?”
Lý Ương khẽ đẩy chiếc hộp gỗ ra sau, mỉm cười đáp: “Chỉ là thư nhà gửi từ phủ ta thôi.” Trong hộp là bức thư sáu trăm dặm từ Trường An gửi đến, thái tử mưu phản thất bại, Tôn Thế Huy bị tru di trước cửa Huyền Vũ môn. Chỉ là bức thư này không phải từ Chính sự đường, mà người ký tên lại là Du Túc.
Vài câu ngắn ngủi nhẹ tênh ấy không hề để lộ ra manh mối nào, biến cố đêm mồng hai tháng Chín đều bị chôn vùi dưới trang giấy. Lúc Lý Ương rời đi, Trường An tuy mưa gió bão bùng, nhưng thái tử vẫn còn chỗ đứng. Vậy mà ngay trước khi hắn quay về, thái tử đã sụp đổ. Lý Văn kiêu căng ngạo mạn bao nhiêu năm, nào ngờ lại có kết cục thê thảm như thế.
Vì là thư nhà của Tiết vương, Ngụy Quảng cũng không hỏi thêm nữa, hai tay dâng lên một tập văn thư: “Lương thực cứu tế được điều động từ các châu thuộc Hoài Nam đạo đã đến Tống Châu, đây là giấy tờ chứng nhận số lượng lương thực, xin điện hạ xem qua.”
Tống Châu so với những nơi khác thì chịu thiên tai nghiêm trọng hơn, vì vậy sau lần điều động
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bo-tat-man-znvznv/2866395/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.