“Điện hạ có biết, ta đã chờ ngày này bao lâu không?”
Nam nhân vừa xa lạ vừa lạnh lùng nhoài người lại gần, bao phủ toàn bộ thân thể của nàng dưới cái bóng của hắn, thân hình có sức áp bách rất lớn, ngón tay phủ một lớp sừng mỏng nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi khẽ mím của nàng. Sau đó, hắn đeo một thứ lạnh lẽo lên cổ nàng.
Kỷ Sơ Đào bị lạnh đến mức rụt cổ lại, cúi đầu xem thì thấy hóa ra đó là một viên mặc ngọc hiếm thấy, rộng khoảng hai ngón tay, điêu khắc hoa văn thú vật vừa dữ tợn vừa quái dị.
“Đây là ngọc bội tùy thân của ta, có ý nghĩa phi phàm, nay tặng cho điện hạ.” Nam nhân nắm chặt bàn tay của nàng, giọng nói khàn khàn tràn đầy khát vọng chiếm đoạt: “Từ nay về sau, điện hạ sẽ là người của ta…”
…
Buổi chiều yên tĩnh, Kỷ Sơ Đào ngồi sau án thư, chợt ra sức lắc đầu để hất bay những cảnh tượng quái dị trong đầu mình.
Nhưng cứ như bị mê hoặc, giọng nam trầm thấp mạnh mẽ vẫn vang vọng bên tai, thậm chí Kỷ Sơ Đào có thể nhớ lại hơi thở ấm áp của hắn khi ghé sát bên mình, khiến nàng xấu hổ đến mức không thể không dùng sách che khuất gò má đỏ bừng, chỉ lộ ra hai vành tai đỏ ửng.
Quá kỳ quặc!
Lần này nàng chẳng những mơ thấy nam nhân đại hôn cùng mình mà còn thấy rõ mặt mũi của hắn, tựa như hắn thật sự tồn tại… Thật sự không thể tưởng tượng nổi!
“Điện hạ, điện hạ người sao vậy?”
Không biết khi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bon-cung-khong-the/2433368/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.