Hai người đứng canh ngoài cửa chỉ nghe thấy tiếng gió, giây tiếp theo, bốn năm người mặc đồ đen đã đáp xuống trong sân viện nhỏ. Đợi đến khi nhìn rõ được hình thêu trên ngực trái của những người đó, thì hai tên canh cửa đó hoảng sợ, không kịp nghĩ nhiều bèn chạy thẳng vào trong phòng hét lên một tiếng.
Sát khí bị bóng đêm dày đặc che đi mất, đao kiếm trong viện va vào nhau không ngừng, người mặc đồ đen trong phòng sau khi nghe thấy tiếng động bên ngoài liền lao ra ngay, tham gia vào trận chiến.
Mí mắt Cố Hoài Du giật giật hai cái, nghẹn họng trân trối nhìn những người áo đen liên tục xông ra từ trong phòng, vậy mà lại có hơn mười người.
Tống Thời Cẩn nhíu chặt mày, nhìn mấy người đang đánh nhau với ám vệ trong sân, trong mắt có tia sáng lạnh thấu xương, âm thầm bước qua bên cạnh nửa bước, che chở Cố Hoài Du trong vòng tay.
"Làm sao lại có nhiều người như thế chứ." Cố Hoài Du nhỏ giọng lầm bầm một câu, trong lòng than không ổn.
Số lượng của mấy tên bắt cóc này nhiều hơn so với số người mà Tống Thời Cẩn phái đi, hơn nữa ai nấy đều được huấn luyện kĩ càng, tuyệt đối không phải là người thường. Xem ra, lần này nàng chọc trúng tổ ong vò vẽ rồi!
"Muội yên tâm."
Có lẽ nhận thấy được sự bất an của Cố Hoài Du, Tống Thời Cẩn cúi đầu nói nhỏ. Nếu như đến chút người này cũng không giải quyết được, thì hắn đã chết trong tay kẻ thù từ lâu lắm rồi.
Đao kiếm va vào
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bop-chet-doa-hoa-sen-trang-kia/2257093/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.