Thời gian còn chưa đến giờ Mùi canh ba, trời đã bắt đầu càng ngày càng tối lại, mây đen bao phủ hết lầu son gác tía trong cung đình, khắp cung đều bị bao trùm trong một màu xám đen, đèn lồng treo trêи hành lang đã bị gió thổi bay lắc lư chao đảo từ lâu, ánh sáng chiếu trêи mặt đất lúc sáng lúc tối, chợt khiến cho người khác có cảm giác u uất.
Cửa điện mở một nửa, gió thổi từ trong khe cửa đến khiến bức họa đang được bày trêи Ngự án thỉnh thoảng lại bị lật một góc lên.
Nguyên Đức Đế che môi ho hai tiếng, biểu cảm dần dần căng chặt, nhấc tay lên muốn đi vuốt ve bức trang, ngón tay chưa chạm tới liền đột nhiên co lại, chầm chậm mà thu về.
Lý Ngọc đứng khom người bên cạnh Nguyên Đức Đế, đối với cảnh tượng này ông đã không còn lạ lẫm gì nữa.
Từ sau khi Tiên Hoàng hậu hoăng, cứ cách khoảng vài ba ngày, Hoàng thượng sẽ lại như thế này, lấy bức tranh ra ngắm thật kĩ, muốn vuốt ve nhưng lại không dám, sau khi ngắm bức tranh xong, Hoàng thượng sẽ dời bước đến Tiêu Phòng Cung, cũng không dám bước vào, chỉ đứng ở ngoài cửa nhìn vài, tâm trạng sẽ buồn bã rất lâu.
Trêи bức tranh vẽ một nữ tử, tóc dài búi một nửa, vẫn là kiểu tóc của thời thiếu nữ, phía sau người có cây hoa đào nghiêng nghiêng đang nở hoa, nàng giơ một cây quạt tròn lên, đôi mắt đẹp sóng sánh nhìn người ngoài bức tranh.
Dưới ánh đèn lập lòe, nhìn mãi nhìn mãi thì mọi thứ chợt thay đổi,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bop-chet-doa-hoa-sen-trang-kia/2257227/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.