—
Kỳ Mặc Vi nhếch mép cười.
Mẹ của cô thật sự rất nỗ lực trong việc tìm một người chị dâu thứ ba cho cô.
Bà cụ Kỳ vẫn tiếp tục nói: “Đến lúc đó hãy mời hết bạn bè của con đến, đặc biệt là Tiểu Cửu.”
Bà nhấn mạnh đến Lê Cửu, ý tứ rõ ràng.
Kỳ Mặc Vi đảo mắt, đây đâu phải là tiệc sinh nhật của cô.
Rõ ràng là buổi gặp mặt giữa A Cửu và anh ba!
Nhưng cô chỉ có thể bất đắc dĩ đáp: “Vâng, con biết rồi.”
…
Sáng sớm hôm sau.
Trong bệnh viện.
Mẹ Đơn tựa vào giường bệnh, đầu nghiêng nhìn ánh nắng bên ngoài cửa sổ.
Cửa phòng bệnh được đẩy ra, Lê Cửu mặc áo hoodie rộng màu đen, làm cô trông càng gầy gò.
Cô ngậm một cây kẹo m*t, tay xách giỏ trái cây.
Ánh mắt của mẹ Đơn lập tức sáng lên, “Cửu Cửu, con đến rồi!”
“Vâng.”
Lê Cửu nhìn người trên giường bệnh, sắc mặt đã khá hơn nhiều, khuôn mặt cô nở một nụ cười.
“Dì Đơn, chúc mừng dì ra viện.”
Nhắc đến việc ra viện, mẹ Đơn rất phấn khởi.
Những ngày qua bà bị bác sĩ cấm đi đâu, nằm trên giường suốt, cảm giác như sắp mốc meo.
“Đúng vậy, mấy ngày nay thật ngột ngạt.”
Lê Cửu nhìn quanh phòng bệnh không thấy ai khác.
“Đơn Minh Hi đâu?”
Cô đặt giỏ trái cây xuống và hỏi.
“Nó đi làm thủ tục ra viện cho dì.” mẹ Đơn đáp.
Vừa dứt lời, cửa phòng bệnh liền bị đẩy ra.
“Chị Lê Cửu?
Chị đến rồi à?”
Đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến, Đơn Minh Hi cầm mấy tờ giấy trong tay,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/boss-co-ay-luon-thich-ngu/2864661/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.