—
Tề Vân Thư hung hăng nhìn vào màn hình điện thoại đã tắt, răng nghiến kèn kẹt.
Ngón tay như ngọc của cô nắm chặt lấy mép điện thoại, khớp ngón tay trở nên trắng bệch.
Một lát sau, Tề Vân Thư thở dài.
Thôi bỏ đi, coi như lần này mình làm việc thiện vậy.
Cô quay người đẩy cửa đi vào, nhưng thấy Lê Đình Chi đang nghiêng người cố với lấy cốc nước trên bàn.
Tề Vân Thư lập tức bước tới, cầm cốc nước, đỡ anh ngồi thẳng dậy, nói: “Anh cẩn thận một chút, nếu vết thương bị toạc ra thì phiền phức lắm.”
Lê Đình Chi cúi đầu, nhìn cốc nước Tề Vân Thư đưa đến miệng mình, thần sắc khó tả.
Bàn tay của cô rất đẹp, móng tay tròn trịa hồng hào, ngón tay thon dài, trắng như ngọc.
Tay cô cầm cốc nước, cách miệng anh rất gần.
Hơi thở anh phả lên mu bàn tay cô, khiến nó ửng hồng.
“Uống nhanh đi.”
Tề Vân Thư lại đưa cốc nước đến gần hơn.
Lê Đình Chi lúc này mới nhận ra mình đã lơ đãng.
Anh nhấp một ngụm nước nhỏ.
“Cảm ơn.”
Tề Vân Thư đặt cốc nước xuống, nhìn Lê Đình Chi, mặt không thay đổi, nhưng sâu trong ánh mắt lại thoáng qua sự bất đắc dĩ.
“Vết thương của anh còn lâu mới lành hẳn, trước tiên cứ ở lại đây đã, còn về phí chữa trị…”
Tề Vân Thư nhìn thẳng vào mắt anh, thở dài bất đắc dĩ, “Để sau hãy nói.”
Lê Đình Chi nhướn mày, người này vừa nãy còn đòi tiền chữa trị.
Sao đột nhiên lại thay đổi?
Vị quỷ y này quả thật tính cách thất thường như
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/boss-co-ay-luon-thich-ngu/2866494/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.