—
Ai mà ngờ được, cô đến Đế Kinh với ý định nghỉ ngơi an dưỡng, vậy mà lại có thêm một vị hôn phu?
Hai ông già ấy lại có thể dễ dàng định đoạt hôn sự giữa hai nhà như vậy.
Hoàn toàn không hỏi ý kiến của người trong cuộc.
Lê Cửu thật sự không biết nói gì, chuyện này mà để người khác biết, chẳng phải sẽ cười đến rụng răng sao?
Cô, Lê Cửu, cứ thế bị đẩy lên sân khấu.
Chợt, Lê Cửu nghĩ đến điều gì đó, hơi nhíu mày.
Nếu như nói ông nội Lê là để tìm cho cô một chỗ dựa, nên mới để cô đính hôn với Kỳ Cảnh Từ.
Vậy thì còn ông nội Kỳ thì sao?
Nếu muốn tìm vợ cho Kỳ Cảnh Từ, chẳng phải trong toàn Đế Kinh có rất nhiều danh môn thục nữ để chọn sao?
Chọn cô – một đứa con riêng làm con dâu, không sợ bị người ta cười nhạo sao?
Sao lại cứ phải chọn cô?
Lê Cửu nghĩ mãi cũng không ra, cuối cùng đành bỏ qua, ngả lưng ra chiếc giường mềm mại.
Để sau này tính vậy.
Hôn sự này Kỳ Cảnh Từ chắc chắn cũng không đồng ý.
Để anh ta tự lo đi.
Nếu có thể hủy hôn, thì cô đúng là ngồi mát ăn bát vàng, không cần tốn sức cũng giải quyết được rắc rối.
……
Tại một nơi hẻo lánh ở nước ngoài.
Lê Đình Chi đang đứng trước một bàn thí nghiệm, không biểu cảm nhìn vào những thiết bị tinh vi trước mắt.
Anh mặc một chiếc áo phông cũ, trông có vẻ hơi rộng, nhưng cơ bắp khỏe mạnh của anh lại khiến chiếc áo căng lên, tỏa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/boss-co-ay-luon-thich-ngu/2866509/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.