—
Sau đó, Lê Cửu đi gặp đám bạn của Lê Mục Dã.
Chi tiết cụ thể không cần nói, chỉ biết khi rời khỏi câu lạc bộ, Lê Cửu ung dung bước đi phía trước, miệng ngậm một cây kẹo m*t, tay đút túi quần.
Đằng sau cô, là một đám thiếu gia nhà giàu mặt mũi bầm dập, đều tỏ vẻ sợ hãi.
“Lão, lão đại, chị muốn hút một điếu không?”
Một người run rẩy đưa điếu thuốc, vẻ mặt cẩn trọng, mặt mày thâm tím, đến mẹ đẻ cũng khó nhận ra.
Lê Cửu liếc mắt nhìn anh ta, hỏi: “Cậu, gọi tôi là gì?”
Người đó suýt khóc, nói: “Cửu, Cửu gia…”
Lê Cửu gật đầu, dịu dàng xoa đầu anh ta, như xoa đầu con chó cưng, nói: “Ngoan, cháu à, ông đây không hút thuốc.”
Người đó: “…”
Mọi người: “…”
Lê Mục Dã đi phía sau, gương mặt đờ đẫn, không thể chấp nhận nổi những gì vừa xảy ra.
Ai đó nói cho anh biết, em gái anh sao tự nhiên biến thành quái vật rồi?
Tay không đánh người biết không?
Một chiêu kết thúc biết chưa?
Một địch mười, đánh bại hết tất cả biết không?
Lần gặp mặt này, thực sự là mãi mãi không quên.
Có lẽ cả đời cũng không quên được.
Hiện tại anh vẫn còn nhớ hình ảnh vừa rồi.
Em gái nhìn như yếu đuối của anh đứng trên võ đài, đeo găng tay, ánh mắt lạnh lùng nhìn mọi người, nói: “Người ta bảo tình bạn của đàn ông được xây dựng qua đánh nhau, nếu các cậu muốn làm bạn với tôi, thì lên đi.”
Và rồi… không còn gì nữa.
Lê Cửu vui vẻ.
Mọi người khóc lóc.
Anh thì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/boss-co-ay-luon-thich-ngu/2866524/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.