—
Trên du thuyền có phòng nghỉ riêng, nhân viên phục vụ dẫn Bạch Ngọc Tú và Bạch Mộ Dao đến phòng rồi rời đi.
Phòng này giống như ở khách sạn, đầy đủ tiện nghi.
Bạch Ngọc Tú không biết từ đâu lấy được một ly nước ấm đưa cho Bạch Mộ Dao: “Uống một ít nước ấm, làm ấm người đi.”
Khi lên tàu, cô chỉ mặc váy hở vai, không mang áo khoác, gió biển thổi qua rất dễ bị cảm lạnh.
Bạch Mộ Dao khẽ nhấp một ngụm nhỏ, cảm giác ấm áp từ cổ họng lan tỏa đến dạ dày.
“Anh, buổi tối bắt đầu lúc mấy giờ?”
Bạch Ngọc Tú nhìn đồng hồ đeo tay, nói: “Còn một chút thời gian.”
“Em muốn ra ngoài dạo một vòng.”
Ánh mắt Bạch Mộ Dao lấp lánh nhìn anh, đầy mong đợi.
“Có gì mà dạo chứ?”
“Nơi này ngột ngạt quá, em muốn ra ngoài hít thở không khí.”
Bạch Ngọc Tú nhíu mày, trên tàu có nhiều người biết cô, hiện tại cô lại đang có tin đồn với Lâm Diễn, nếu có chuyện gì xảy ra…
Như thể nhìn ra được lo lắng của anh, Bạch Mộ Dao nói: “Anh yên tâm đi, em sẽ cẩn thận.”
Bạch Ngọc Tú vẫn không yên tâm: “Vậy để Hàm Đan và Tống La đi cùng em.”
Hai người vừa nghe được nhắc tên, định nói đồng ý thì bị ánh mắt của Bạch Mộ Dao chặn lại.
Bạch Mộ Dao bĩu môi, nói: “Anh, em không phải trẻ con nữa.”
Cần gì phải có người đi kèm.
Bạch Ngọc Tú suy nghĩ một lúc, thấy trên tàu không lớn lắm, hơn nữa có cả camera giám sát, chắc không sao nên đồng ý: “Được.”
Bạch
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/boss-co-ay-luon-thich-ngu/2866587/chuong-182.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.