Các huynh đệ vẫn đùa như mọi khi, hoàn toàn phớt lờ mục đích thật sự khi đến nhà Tiêu Dật. Thực ra là do nghỉ nhiều quá mọi người buồn chán nên hẹn nhau đến xem cuộc sống sau kết hôn thế nào, tiện thể ăn ké một bữa cơm.
Nặc Nặc ủ rũ, rõ ràng lúc nãy mình hỏi y hệt Tiêu đại boss, mọi người chỉ đùa cợt, quả nhiên so với Tiêu đại boss cô thiếu sức hấp dẫn thật.
Đam người đó chơi đến tối, Nặc Nặc tiếp đón rất chu đáo, biết mấy ông tướng chỉ thích nằm chứ không thích ngồi, nên mang cả nồi canh và nồi lẩu đến, mua một lượng lớn thức ăn từ siêu thị về, moi người quây quần trong phòng khách, nấu lẩu, vừa ăn vừa trò chuyện.
Uống được một nửa ngà ngà say, các anh chàng bắt đầu nói bậy. >0<
S.K mở đầu trước, ôm chai rưọu gật ngưỡng, "Anh Tiêu à, mấy hôm nay có phải anh sống quá thoải mái không? Có rượu uông, có cơm ăn, có người đẹp để ôm, anh không sợ dùng hết phúc phận kiếp này thì kiếp sau làm ăn mày trên đường à?"
Mọi người đều là anhem với Tiêu Dật nên đùa cợt đã quen, nghe câu đó, Tiêu Đại boss cũng không để tâm, cười rồi rót rượu thêm cho Mạc Tử Uyên.
"Duyên phận đã đến, muốn ngăn cũng không được, nếu là của cậu thì chạy cũng không thoát."
Phì Long lão đại tửu lượng kém nhất, đã say lắm rồi, nghe câu đó thi phì cười. "Thôi đi cậu, các cậu thấy cậu ấy hôm nay vui vẻ, nhưng có phải ngày nào cũng được ăn lẩu như vậy không?"
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/boss-den-toi-dung-chay/437657/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.