Anthony O’Hare tỉnh dậy trong căn phòng khách sạn Brazzaville. Anh nhìn chằm chằm chiếc quạt trần đang quay một cách trễ nải ngay trên đầu, lờ mờ nhận ra những tia nắng rọi xuyên qua các tấm chớp cửa sổ và tự hỏi, sẽ ra sao nếu lúc này anh đang dần chết đi. Đầu của anh vẫn nặng trình trịch, thỉnh thoảng đau. Ruột gan anh dường như vẫn chưa thôi rối loạn từ cuộc vui đêm hôm trước. Miệng anh đắng ngắt và không có cảm giác gì, chỉ còn cảm giác giống như thể buồn nôn. Một nỗi lo sợ mơ hồ choán lấy tâm trí anh. Có phải đêm qua anh bị trúng đạn? Hay anh bị đánh trong một cuộc nổi loạn? Anh nhắm mắt, chờ nghe tiếng vọng quen thuộc từ ngoài đường, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xì xào vọng ra từ những đám đông đang tụ tập ven đường, những người luôn thấp thỏm lo âu, cố nghe ngóng xem sự bất an tiếp theo có thể đến từ đâu. Nhưng đó không phải là một viên đạn. Có thể chỉ là sốt vàng da. Lần này chắc chắn là anh mắc bệnh rồi. Nhưng, ngay cả lúc anh nghĩ tới điều này, anh vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra không có một âm thanh Congo nào xung quanh mình: không có tiếng hét nào vọng ra từ một cửa sổ đang mở, không có nhạc từ trong quán bar, không có mùi nấu món kwanga được gói trong lá chuối. Không có tiếng súng. Không có tiếng la hét ở Lingala hay Swanhili. Yên tĩnh. Chỉ có tiếng vọng lại của những chú chim hải âu.
Không phải Congo. Nước Pháp. Anh đang ở nước Pháp.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/buc-thu-tinh-cuoi/199192/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.