Thời gian như ngừng lại vài giây, Hạ Mộ cảm thấy ánh mắt của Tống Phục Hành đang đặt trên người mình, cô từ từ ngẩng đầu.
Tống Phục Hành cụp mắt nhìn cô, không nói gì.
Hạ Mộ vội vàng rút tay đang nắm vạt áo sơ mi của anh ra, ngượng đến không biết nói gì cho phải. Hôm nay nhất định là ngày xui xẻo nhất trong vận hạn của cô!
Tống Phục Hành đưa tay tùy tiện khép lại áo sơ mi, ánh mắt vẫn nhìn cô, lạnh lùng thờ ơ không biết đang nghĩ gì. Hạ Mộ bị ánh mắt thờ ơ đó của anh nhìn mà toàn thân không thoải mái.
Đến lúc này cô mới hoàn toàn nhận ra, đứng trước mặt cô không chỉ là thiếu niên lạnh lùng ngày xưa, mà đã trưởng thành thành một người đàn ông. Anh ấy không làm gì, nhưng mỗi cử chỉ và ánh mắt đều có thể khiến trái tim người ta đập loạn xạ.
Phòng họp vốn đã yên tĩnh, thêm tiếng sột soạt của quần áo lại càng trở nên mập mờ hơn.
Hạ Mộ đứng đờ người một lúc lâu mới nhận ra phải đi tìm cúc áo. Nhưng chiếc váy và giày cao gót của cô đều không thích hợp để cúi xuống, cô đành nghiến răng quỳ xuống thảm để tìm kỹ.
Cô có vóc dáng rất đẹp, bình thường ăn mặc đơn giản thoải mái, nhưng đi làm thì lại thiên về phong cách công sở. Chiếc váy bút chì màu xanh nhạt bó sát tôn lên vòng eo thon gọn, khi cô quỳ xuống càng làm nổi bật tỷ lệ vòng eo và hông gần như hoàn hảo.
Chỉ là việc quỳ xuống như vậy lại càng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/buc-thu-tinh-so-32-dan-thanh-thu/2776713/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.