Đứng trên cầu thang, Diệp Thanh lặng lẽ bước xuống, tiếng động khiến hai người họ sững lại, lập tức tự giác giữ khoảng cách.
"Người giúp việc đâu, không chuẩn bị bữa sáng sao?" Diệp Thanh làm như không thấy hành động thân mật của họ, đảo mắt một vòng trong phòng khách mà không tìm thấy quản gia và người giúp việc như mọi khi vẫn sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy, đành phải mở miệng hỏi.
"Hàm Hàm nói muốn tự tay làm bữa sáng, nên anh để họ đi làm việc khác rồi." Nét mặt Cố Thời hơi cứng đờ, nhưng cái tên "Hàm Hàm" lại tuôn ra vô cùng tự nhiên, đến khi nói xong mới nhận ra điều gì đó, vội vàng giải thích.
"Tối qua bọn anh không làm gì cả, Hàm Hàm chưa quen với môi trường mới, anh sợ quay lại làm ồn đến em nên mới không qua. Thanh Thanh, em đừng nghĩ nhiều, anh..."
"Không sao, tôi biết rồi." Diệp Thanh không muốn nghe những lời này, lãnh đạm cắt ngang, tự mình đi chuẩn bị bữa sáng.
Sau khi ăn xong, Cố Thời tự mình dọn dẹp bát đũa, việc mà một tổng giám đốc như anh ta chưa bao giờ phải động tay vào. Diệp Thanh không cản, tao nhã lau miệng. Người đột nhiên tốt quá mức, chắc chắn có mục đích, cô hiểu quá rõ con người Cố Thời.
Chưa đầy bao lâu, Cố Thời cảm thấy đã thể hiện đủ, liền đến bên Diệp Thanh, phía sau còn có Quý Hàm theo cùng.
"Hôm nay anh có việc, em tự đến bệnh viện đi, tối anh về ăn cơm cùng em."
Không cần nói cũng biết, cái gọi là "có việc" chẳng qua
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/buoc-qua-dau-thuong/2792075/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.