Không Cần Yến Nữa
Cùng lúc đó, tại tòa điện bên.
Khác hẳn với cảnh náo nhiệt nơi chính điện, nơi đây vắng lặng lạnh lẽo, chỉ có ánh trăng non đơn độc rọi xuống.
Phùng Anh ngồi yên trước bàn trà, nghe tiếng bước chân thì mừng rỡ ngoái đầu:
– Cửu ca, huynh đến rồi?
Tần vương trông thấy nàng, nhưng không ngồi xuống:
– Có lời gì, nàng cứ nói đi.
Phùng Anh lộ vẻ tổn thương:
– Cửu ca, trước kia huynh chưa từng đối với ta như vậy... Quả nhiên, huynh vẫn là chán ghét ta rồi?
Thấy nàng như thế, trong đầu chàng lại hiện lên bóng dáng Sở Nhược Âm.
Rõ ràng thân thể yếu mềm như thế, vậy mà chịu bao ủy khuất cũng không hề hé miệng, chỉ dùng ánh mắt vừa bi thương vừa kiên cường ấy nhìn chàng...
Sinh ra trong hoàng tộc, quen thấy nịnh bợ, chàng luôn thiên vị nữ tử có cốt khí.
Từng tưởng Phùng Anh là người như thế, nào ngờ đến nay mới hiểu, chẳng qua chỉ là giả vờ...
– A Anh, bản vương đã nói rõ rồi, ngày trước là ta si mê không buông, nay dứt tình đoạn nghĩa, nếu nàng nguyện ý, bản vương vẫn có thể coi nàng như muội muội mà đối đãi...
– Muội muội? – Phùng Anh cười thê lương, không nói gì thêm, chỉ nâng chén rượu lên – Cửu ca, trước kia là ta hồ đồ, A Anh xin lấy chén rượu này tạ lỗi với huynh.
Nàng ngửa đầu uống cạn, rồi lại rót chén thứ hai, đưa cho Tần vương.
Tần vương khẽ thở dài:
– Được, lấy chén rượu này xóa hết chuyện cũ, bản vương chúc nàng sớm tìm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ca-gia-dinh-dai-tuong-chet-tran-kinh-thanh-cho-ta-huy-hon/3008450/chuong-436.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.