Anh vẫn đang nghe điện thoại, cặp mắt đẹp lại có phần tỏa ra nghị lực, nhìn Đồng Niên một hồi, chợt hỏi 97: "Cậu gọi cô ấy là gì?"
"Chị, chị dâu..." Hai chân 97 bắt đầu mềm nhũn.
Ánh mắt thâm trầm, lại nhìn cô: "Tại sao cậu ta lại gọi cô là chị dâu?"
Đồng Niên như sắp khóc: "Không biết..."
Có quỷ mới biết tại sao hắn lại gọi cô là chị dâu...
Anh nhìn Grunt: "Grunt, cậu biết cô ấy?"
Grunt nhắm mắt lại, lắc đầu: "Không biết."
"Thật chứ?" Anh ngờ vực.
"Thật mà... Nói dối thì lão đại có thể đánh chết em."
Anh nheo mắt lại, lần nữa nhìn về phía Đồng Niên: "Cô biết cậu ta?" Cằm hướng về phía Grunt.
Đồng Niên thực sự thấy uất ức, vội lắc đầu: "Thật sự không biết."
Có quỷ mới biết hắn là ai...
Anh trầm mặc vài giây, nói vài lời tiếng Anh với người phụ trách đội bên phía châu Âu "Nói tiếp đi, đừng dừng lại". Sau đó đứng lên khỏi chiếc sofa lớn gần cửa sổ, ngoắc tay với Đồng Niên, ý bảo cô đi cùng anh vào một căn phòng. Đồng Niên xấu hổ không dám ngẩng đầu lên, cũng không để ý tới ánh mắt khâm phục của 97 như muốn nói "đúng là lão đại biết cách quản vợ", cúi đầu, ngoan ngoãn đi theo anh vào.
Cử chỉ của anh thật sự quá đẹp mắt: đóng cửa.
Đồng Niên suýt nữa va vào cửa.
Sau khi anh đi vào, bật điều hòa, không khí rất ổn, ném chiếc áo khoác đen lên ghế salon trống trải, rồi chỉ chỉ vào ghế bên cạnh cô: ngồi xuống đó.
Đồng Niên vội vã ngồi xuống.
Chân ghế
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ca-muc-ham-mat/369630/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.