Sau khi Cảnh Tình các nàng nhận được tin tức đã vội vàng thu dọn hành lí chuẩn bị rời khỏi kinh thành, bọn họ cũng biết sau khi Tam hoàng tử đắc thế Đại Chu triều sẽ hỗn loạn, cho nên các nàng cũng không thu thập quá nhiều ngân phiếu, chỉ nhặt trang sức cùng vàng lá ngụy trang nhét vào trong hai tay nải lớn.
Sở Tú Nương là tổ mẫu của Cảnh Tình xuất thân nghèo khổ, cả đời này đã trải qua thủy tai, hạn hán, thảm hoạ chiến tranh, cho nên có chút kinh nghiệm trong việc chạy nạn, lúc này bà đang chỉ huy cháu gái cùng con dâu nhét ngân phiếu và vàng lá vào trong quần áo của mọi người.
Nhìn động tác trong tay tổ mẫu cùng mẫu thân, Cảnh Lâm mười tuổi có vẻ mặt tiếc nuối nói: “Đáng tiếc sính lễ mà người trong cung cho tỷ tỷ phần lớn đều là vật trang trí cồng kềnh, vật nhẹ nhàng cũng không nhiều lắm, chúng ta không thể mang theo.
”Phân nửa tài phú trong thiên hạ đều ở trong hoàng cung, lúc trước sính lễ mà Lễ Bộ đưa đến Cảnh gia tự nhiên cũng là đồ tốt, đa số bá tánh bình thường đều chưa từng gặp qua những vật phẩm hiếm lạ đó.
Nghe nhi tử nhắc tới sính lễ, Triệu Hoa Lan vội vàng trừng mắt nhìn hắn, Triệu Hoa Lan nhìn vẻ mặt u sầu của nữ nhi, bà muốn an ủi nữ nhi cũng không biết nên nói từ đâu, cuối cùng chỉ có thể thở dài một hơi, động tác xe chỉ luồn kim lại nhanh thêm vài phần.
Già trẻ của Cảnh gia chờ đến giờ Thìn, cũng không nhìn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ca-nha-thai-pho-xuyen-khong-den-hien-dai/1136773/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.