Lâm Thanh Phong đi vừa nhanh vừa vội, giữa đường nhận được một cuộc điện thoại sắc mặt bỗng nhiên trở nên rất khó coi, bước chân cũng không ngừng tăng tốc.
Đồ Ca đi theo sau, đợi đến khi anh ta lên cầu thang cô quyết đoán vươn tay trộm lấy di động của anh ta. Áo khoác của Lâm Thanh Phong rất dày, động tác của cô quá nhanh khiến anh ta không có cơ hội phản ứng.
Trước kia lúc còn học trung học cơ sở, cô và Đồ Khải nghèo đến mức ngay cả đồ ăn vặt chỉ có 5 đồng cũng luyến tiếc không dám mua, Đồ Khải thể chất yếu thường xuyên bị bệnh, hai trăm tệ sinh hoạt phí căn bản không đủ.
Cô có làm đơn xin nhân viên dân sự xin tăng tiền trợ cấp sinh hoạt, mỗi lần chờ rất lâu mới lấy được tiền. Cô lòng đầy tham vọng, sau vô số lần bị từ chối không được nhận đi làm, cô đơn giản tìm được một ông tổ nghề trộm trong huyện, đến muốn xin học nghề.
Lần đầu tiên bị đuổi ra ngoài, lần thứ hai bị chó đuổi chạy hết ba con phố.
Lần thứ ba, ông cười giận hỏi cô tại sao muốn học thứ không tốt. Cô theo sự thật nói ra, ba cô bỏ nhà đi trốn còn mẹ cô thì giết người vào tù, cô cùng em trai không có tiền để đi khám bệnh.
Ông cũng thực sự đáp ứng sẽ dạy cô, còn cho cô tiền bảo cô đừng thực sự đi trộm, muốn kiếm tiền có rất nhiều cách.
Lúc đi học cô cũng chưa từng trộm lần nào, thỉnh thoảng sẽ sử dụng Đồ Khải để thực hành
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ca-voi-co-don-to-to-to/2472295/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.