Tôi ngẩn người nhìn đĩa nho đã được lột vỏ đặt trước mặt.
Cậu ta không tức gi/ận à?
Nhớ lại mấy bài tiểu thuyết tôi đã cố gắng đọc về mấy nhân vật công x/ấu, thụ h/èn.
Trong đó, những tên công x/ấu thường khiến người ta chìm đắm trong sự dịu dàng của mình, nhưng sau khi chán thì sẽ c/ắt đ/ứt qu an hệ một cách đột ngột.
Chắc cậu ta cũng là dạng người như vậy.
Tôi suy nghĩ một lúc, quyết định tiếp tục tìm lý do g/ây s/ự.
Tôi lại bắt đầu s/oi x/ét cách bài trí trong phòng.
"Màu tường này em không thích."
"Cái đèn chùm này quá sáng, không thích."
Tôi đi vào phòng ngủ, nhấc một góc tấm chăn màu đen xám lên.
"Chăn màu này tối quá, không thích."
Rồi tôi cúi người xuống, đưa tay với lấy chiếc gối trên đầu giường:
"Còn cái gối này…"
Lục Dung Xuyên hơi mím môi, lộ ra những chiếc răng nanh s ắc b/én.
"Nhưng anh thích."
Vừa dứt lời.
Tôi bị Lục Dung Xuyên đ/ẩy ng/ã xuống giường.
Cậu ta đè l/ên người tôi, hai chân ch/en vào giữa hai đầu gối tôi.
Không khí bắt đầu trở nên c ăng th/ẳng, n/óng b ỏng.
Trán tôi gần như toát mồ hôi: "Anh đứng lên trước đã…"
Lục Dung Xuyên nhìn tôi, ánh mắt ngày càng tối.
Cậu ta đặt tay lên vai tôi, cảm giác n óng b/ỏng truyền đến qua lớp vải mỏng.
"Bảo bảo, màu chăn này làm làn da em…"
Cậu ta n/uốt khan.
Giọng nói khàn khàn bật ra:
"Trắng hơn."
Tình huống bắt đầu đi sai hướng, tôi có cảm giác mọi chuyện sẽ không đơn giản như thế này.
Đầu óc tôi bỗng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cai-ten-tra-cong-do-sao-van-chua-chia-tay-toi/771267/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.