Chú An không hề phấn khởi khi nhận vàng, mà đẩy nhẹ cặp kính trên mũi, nhìn Khương Nhược Sơ qua khe hở của thấu kính, lo lắng và do dự hỏi: “Con gái, cháu không phải vừa đi cướp ngân hàng đấy chứ?”
Khương Nhược Sơ: “…”
Khương Nhược Sơ không biết nên cười hay khóc, đáp: “Chú An, nếu cháu mà đi cướp ngân hàng, thì làm gì còn đứng đây được?”
“Đây là tiền con tự kiếm được từ công việc, chú cứ yên tâm. Số vàng này là tiền công cháu trả chú để làm trang sức.”
Chú An thở phào nhẹ nhõm: “Vậy cháu muốn làm kiểu dáng thế nào?”
Khương Nhược Sơ lấy giấy bút ra, tùy ý vẽ vài đường đơn giản, chỉ cần bao được viên đá và không để chúng rơi ra là được.
Hắc Đản nhìn chằm chằm —— nếu như hắn có mắt để mà nhìn.
Dù không hiểu hết những gì hai người đang bàn, nhưng Hắc Đản đại khái cũng hiểu rằng Khương Nhược Sơ đang nhờ người làm gì đó liên quan đến hắn và mấy viên Ma Thạch, nên hắn rất quan tâm, nằm trong hộp mà cũng phải ngó nghiêng vài lần.
Sau khi nhìn xong, hắn cảm thấy thà mình không có mắt còn hơn!
Xấu quá!
Chú An cũng có cùng suy nghĩ với Hắc Đản, cảm giác như Khương Nhược Sơ đang thử thách giới hạn thẩm mỹ của mình. Sau một giây suy nghĩ, ông tìm được cách diễn đạt thích hợp.
“Cháu thiết kế đơn giản quá.”
“Cục đá hình quả trứng này, để chú làm thành hình lá cây bao quanh, còn chín viên đá kia, chú sẽ dùng đế hoa bao lại và xâu thành một chuỗi.”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cam-trong-tay-dien-dan-giao-dich-xuyen-thoi-gian-toi-tro-thanh-phu-ba-sau-8-ngay/2618184/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.