Chương 278: Nghiệp chướng - Chiến Vô Thương. Tiếng thét chói tai vẫn vang vọng từ trên cầu bằng ván gỗ đơn sơ, xuyên thẳng đến sương mù dày đặc dưới vực sâu. Đám người Cố Phi duỗi cổ, muốn nghe đến tiếng 'bịch' c*̉a vật nặng rơi xuống đất khiến người ta hẫng một nhịp tim. Có người nói tiếng động này rất thần kỳ, thung lũng, sông, hồ sâu hay cạm, đều có thể dùng tiếng động này để ước chừng, đương nhiên, có chút tàn nhẫn. Tất cả mọi người nghiêng đầu dỏng tai, kết quả mặt đám đứng dán sát vào tường càng ngày càng trắng bệch, chuyển màu xanh lè, nơm nớp lo sợ nói: "Không cần cố nghe nữa, không nghe được tiếng đâu..." "Không nghe được tiếng? Sâu như vậy sao?" Mọi người ồn ào nghị luận, bất quá đúng thật, người nọ ngã xuống được một lúc, tiếng hô nhỏ dần, cho tới không còn, tiếng bịch bịch lại từ đầu đến cuối không có truyền lên. "Núi này sẽ cao thế ư?" Cố Phi nói thầm. Lục Nguyệt Vũ còn ôm tấm ván gỗ, mắt thấy một người trước mặt mình cứ thế biến mất, ngớ ra một phen: "Đang yên đang lành, sao người lại té xuống chứ nhỉ?" "Cầu này có bền chắc không vậy?" Lục Nguyệt Vũ vừa nói vừa giẫm giẫm hai chân. "Aa!!!" Một mảnh tiếng kêu sợ hãi, chiến sĩ toàn lực giẫm hai cước, cây câu nhất thời rung rung, những người chơi còn ở trên cầu ai ai c*̃ng sợ chết khiếp, phân nửa đã khom lưng cong chân nằm úp sấp trên cầu, thoái hoá thành loài bò sát rồi, mỗi người đều quay đầu trợn mắt nhìn với Lục Nguyệt Vũ.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/can-chien-phap-su/3007325/chuong-278.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.