"Tiện nhân!!!" Một tiếng quát lớn, đến từ chính Anh Trủng Nguyệt Tử.
Bởi vì mưu kế của Thủy Thâm đã liên lụy rất nhiều người, lầy như Anh Trủng Nguyệt Tử cũng cảm thấy áy náy trong lòng, không dám nhìn thẳng vào mắt người khác. Cả đoàn Đại Liệp Sát của cậu ta đều dáng vẻ ấy hết, chỉ có Hỏa Cầu, không để ý đến người khác nên vẫn trấn định tự nhiên, có thể xưng là trùm mặt dày vô sỉ trong dong binh đoàn Đại Liệp Sát rồi.
Anh Trủng Nguyệt Tử vừa mắng vừa kéo cung tên, rất muốn lập tức dỡ đầu của Thủy Thâm xuống để rửa tội cho mình và anh em. Kết quả bởi vì tâm trạng quá kích động, từ bả vai đến đầu ngón tay đều hơi cứng ngắc, mũi Thư Kích được b*n r* không hề đạt chuẩn, cách Thủy Thâm khoảng mét rưỡi lận.
"Mọi người đừng vội ra tay!" Thấy mấy người chơi chức nghiệp tầm xa như cung tiễn thủ và pháp sư khác muốn tấn công theo Anh Trủng Nguyệt Tử, Vô Thệ Chi Kiếm giơ tay ngăn cản mọi người. Lúc này gã lại biểu hiện bình tĩnh đến bất ngờ. Dù sao chỉ là trò chơi, giết Thủy Thâm một lần cũng không khiến chúng như rắn mất đầu được, ngoại trừ để xả giận thì chẳng tạo thành ảnh hưởng gì đến cả thế cục của nhiệm vụ được. Vô Thệ Chi Kiếm rất tỉnh táo thấy rõ được điều này.
"Cậu muốn làm gì?" Vô Thệ Chi Kiếm nhìn Thủy Thâm ở trên nóc nhà, hỏi.
"Ha hả, không có gì, chỉ muốn tới xem thử các anh còn bao nhiêu người sống." Thủy Thâm cười, "Nhiều hơn tưởng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/can-chien-phap-su/3007384/chuong-337.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.