Chương 363: Bến tàu Lâm Thủy. Cố Phi không hề biết bến tàu ở đâu, lúc bọn hắn tới là tự mình lái thuyền, đâm bậy bạ đã đâm thẳng lên bãi cát. Sau đó vì để tránh bị vây xem còn hoảng hốt chạy trốn, trong ấn tượng ở gần đó hình như không có cái gì giống như bến tàu cả. Thế là Cố Phi vừa đi vừa hỏi thăm, bởi vì chưa quen thuộc thành thị còn bị vệ binh hệ thống để ý hai lần. Nhưng bởi vì bây giờ điểm PK không tới 30, hấp dẫn đều là một vài vệ binh đứng gác, chỉ cần rời đi một khoảng cách thì bọn hắn sẽ không để ý nữa. Đối với Cố Phi có Dịch Chuyển Tức Thời thì làm được chuyện này không khó chút nào. Một đường như thế, cuối cùng Cố Phi tới được bến tàu chính quy của thành Lâm Thủy. Bến tàu rất lớn, nơi cập bến có mấy cái, có nơi thì có thuyền đỗ, người chơi đang lục tục lên thuyền; Có nơi thì không có thuyền cũng không có người; Còn có nơi không có thuyền nhưng lại có rất nhiều người chơi đang đứng chờ, đoán chắc là thuyền sắp tới; Còn có chỗ thuyền vừa mới rời đi, có mấy người chơi không lên thuyền kịp đang đứng nơi đó dậm chân chửi đổng. Nhưng mấy thứ này đều là cảnh tượng mà bến tàu nên có, Cố Phi cũng không để ý lắm, thứ thật sự khiến hắn kinh ngạc chính là nơi này đã không chỉ vẻn vẹn là một bến tàu nữa, mà là một cái chợ có quy mô rất lớn. Trời xanh, nước xanh, trong gió
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/can-chien-phap-su/3007410/chuong-363.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.