Diệp Thu biết, chắc chắn xung quanh có người đang quan sát bọn họ đánh nhau. Nhưng hắn không có hứng thú ôm cây đợi thỏ ở đây. Từ thân thủ của cô gái Uy Quốc và thái độ kiên quyết kết thúc mạng sống của chính mình để có thể trốn tránh câu hỏi của hắn có thể biết, tổ chức có thể có được những nhân tài dũng mãnh không sợ chết này, tuyệt đối không dễ đối phó. Nếu mình không đi, bọn họ sẽ không xuất hiện.
Quả nhiên bị người tài xế nói trúng rồi, xung quanh Lang Sơn hoàn toàn không bắt được xe taxi, muốn ngồi xe, phải đi ước chừng khoảng mười dặm đường. Đơn giản mà nói đoạn đường này với Diệp Thu mà nói không ăn nhằm gì, nếu là Lâm Bảo Nhi chắc là không chịu nổi. Trước ngực ai cao vút kéo theo cả một khối thịt trắng như vậy, chắc chắn đi lại không thoải mái.
Sau nửa tiếng, Diệp Thu mới bắt được một chiếc xe taxi, vừa kéo cửa xe, điện thoại trong túi áo lại vang lên.
Rút ra xem, là điện thoại của Đường Bố Y. Diệp Thu đau khổ vỗ vỗ đầu, thầm nghĩ, sớm biết như vậy đã gọi điện thoại cho Đường Bố Y nhờ hắn cho xe tới đón mình rồi. Thật ra lúc trước Diệp Thu cũng có suy nghĩ này, nhưng tự mình từ bỏ. Hắn không muốn để Đường Bố Y biết quá nhiều chuyện về mình. Nguồn truyện:
"Chú Đường, có việc gì ạ?" Diệp Thu đóng của xe, sau khi nói địa chỉ cho tài xế, lúc này mới nhận điện thoại của Đường Bố Y.
"Ha ha, Diệp Thu hả?, bây giờ cháu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/can-than-bao-tieu/740756/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.